TỪ CHI BỘ CƠ SỞ ĐẾN NIỀM TIN NHÂN DÂN
Từ hai câu chuyện thật ở một trường mầm non vùng khó nhìn ra sức mạnh của tổ chức Đảng ở cơ sở
Tác giả: Đặng Thị Duyên
Chức vụ: Bí thư Chi bộ, Hiệu trưởng Trường Mầm non Quảng Nguyên
Đơn vị công tác: Trường Mầm non Quảng Nguyên, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang
Thể loại: Báo điện tử
Thời gian hoàn thành: Tháng 9 năm 2026
I. MỞ ĐẦU: CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU TỪ MỘT CHIẾC MÁY TÍNH VÀ MỘT ÁNH MẮT TRẺ THƠ
Ở một ngôi trường mầm non vùng khó, có những thay đổi không bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó bắt đầu từ một cô giáo ngồi trước chiếc máy tính, kiên trì học từng thao tác công nghệ; hay từ một người hiệu trưởng đứng trước trẻ, cố gắng sử dụng chính ngôn ngữ mà các em quen thuộc để giúp các em từng bước làm quen với tiếng phổ thông.
Cô giáo Phàn Thị Dung người dân tộc Dao là một trong những người như thế. Trước yêu cầu đổi mới và chuyển đổi số trong giáo dục, cô chủ động học ứng dụng công nghệ thông tin, từng bước khắc phục sự e ngại, nâng cao kỹ năng và đưa công nghệ vào công việc hằng ngày. Điều đáng quý không chỉ là cô đã học được một kỹ năng mới, mà là từ sự thay đổi của bản thân, cô có thể chia sẻ, hỗ trợ đồng nghiệp cùng tiến bộ.
Còn tôi, với trách nhiệm là Bí thư Chi bộ, Hiệu trưởng nhà trường, lại có một cách khác để bắt đầu từ thực tiễn. Nhiều trẻ ở các điểm trường là con em đồng bào dân tộc thiểu số, khi đến lớp còn hạn chế tiếng Việt. Nếu chỉ yêu cầu các em học tiếng phổ thông bằng cách truyền đạt một chiều, khoảng cách ngôn ngữ sẽ trở thành rào cản. Tôi lựa chọn bắt đầu từ điều gần gũi nhất với trẻ: sử dụng ngôn ngữ quen thuộc của trẻ như một phương tiện hỗ trợ, tạo cầu nối để trẻ từng bước tiếp cận và sử dụng tiếng phổ thông. – từ những câu nói quen thuộc, những tình huống trong cuộc sống hằng ngày, để trẻ mạnh dạn giao tiếp, hiểu cô và từng bước sử dụng tiếng Việt.
Hoạt động thăm lớp, sử dụng ngôn ngữ dân tộc trò chuyện với trẻ
Hai câu chuyện, hai cách làm, nhưng cùng gặp nhau ở một điểm: không chờ khó khăn thay đổi, mà chủ động thay đổi cách làm để giải quyết khó khăn. Và từ những việc tưởng như rất nhỏ ấy, tôi nhận ra một điều: sức mạnh của tổ chức Đảng ở cơ sở không chỉ thể hiện trong những nghị quyết được ban hành, mà quan trọng hơn là ở khả năng đưa nghị quyết vào cuộc sống; ở việc mỗi cán bộ, đảng viên biết nhận phần việc khó về mình, biết đi trước, làm trước và chịu trách nhiệm trước tập thể.
Tại Trường Mầm non Quảng Nguyên, xây dựng Đảng vì thế không phải là câu chuyện xa vời. Đó là câu chuyện của một cô giáo dám học cái mới, một người cán bộ dám thay đổi cách làm, một tập thể biết đồng hành với nhau và những đứa trẻ vùng khó được hưởng lợi từ những thay đổi ấy. Từ một chi bộ trường học, tôi muốn kể một câu chuyện rộng hơn: khi tổ chức Đảng thật sự gần thực tiễn, khi cán bộ, đảng viên thật sự nêu gương, thì nghị quyết có thể trở thành hành động, hành động tạo ra kết quả, và kết quả từng bước tạo dựng niềm tin trong Nhân dân.
II. VÙNG KHÓ ĐẶT RA NHỮNG BÀI TOÁN KHÔNG THỂ GIẢI QUYẾT BẰNG NGHỊ QUYẾT TRÊN GIẤY
Trường Mầm non Quảng Nguyên là một trường học ở địa bàn còn nhiều khó khăn. Nhà trường có 16 lớp với 348 trẻ, tổ chức hoạt động tại 1 điểm trường chính 3 điểm trường lẻ. Điều kiện cơ sở vật chất giữa các điểm trường chưa đồng đều; đời sống của một bộ phận phụ huynh còn khó khăn; trình độ và khả năng tiếp cận phương pháp, công nghệ mới của đội ngũ giáo viên không đồng đều. Đặc biệt, với trẻ em dân tộc thiểu số, rào cản ngôn ngữ vẫn là một vấn đề cần được quan tâm.
Trong hoàn cảnh ấy, nếu công tác xây dựng Đảng chỉ dừng ở việc học tập nghị quyết, sinh hoạt định kỳ, đánh giá đảng viên cuối năm thì chưa thể phát huy hết vai trò của tổ chức Đảng. Thực tiễn đặt ra cho Chi bộ một câu hỏi: Làm thế nào để xây dựng Đảng thực sự gắn với nhiệm vụ chính trị của nhà trường?
Hình ảnh: Trường mầm non Quảng Nguyên, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang
Từ câu hỏi đó, Chi bộ xác định: muốn nâng cao chất lượng giáo dục trước hết phải nâng cao trách nhiệm của đội ngũ; muốn đội ngũ thay đổi thì cán bộ, đảng viên phải gương mẫu; muốn nghị quyết có sức sống thì nghị quyết phải xuất phát từ những vấn đề đang đặt ra trong thực tiễn.
Chi bộ nhà trường có 36 đảng viên, trong đó 34 đảng viên chính thức và 2 đảng viên dự bị. Đây là lực lượng nòng cốt trong thực hiện nhiệm vụ chính trị của nhà trường. Điều chúng tôi hướng tới không phải là có nhiều đảng viên chỉ để đủ về số lượng, mà là mỗi đảng viên phải thực sự trở thành một hạt nhân tích cực trong tập thể, có trách nhiệm với công việc chung và có khả năng lan tỏa tinh thần đổi mới đến đồng nghiệp.
Từ đó, Chi bộ từng bước đổi mới phương thức lãnh đạo theo hướng: xác định đúng vấn đề – phân công rõ người – rõ việc – rõ trách nhiệm – kiểm tra kết quả – kịp thời tháo gỡ khó khăn – nhân rộng cách làm hiệu quả.
Hình ảnh: Họp triển khai, phân công rõ trách nhiệm của từng cá nhân trong công việc chung
III. KHI NGHỊ QUYẾT ĐƯỢC ĐO BẰNG SỰ THAY ĐỔI
Trong bối cảnh Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 57-NQ/TW ngày 22/12/2024 về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số quốc gia, Chi bộ Trường Mầm non Quảng Nguyên nhận thức rằng chuyển đổi số không phải là câu chuyện chỉ dành cho những nơi có điều kiện thuận lợi. Với một trường mầm non vùng khó, chuyển đổi số càng phải bắt đầu từ những việc thiết thực, từ việc thay đổi nhận thức và năng lực của từng cán bộ, đảng viên, từng giáo viên. Vì vậy, Chi bộ lựa chọn một cách làm phù hợp với thực tế: đảng viên đi trước, người biết hỗ trợ người chưa biết, bồi dưỡng gắn với nhu cầu thực tế – người thực hiện có người đồng hành.
Có một cách rất đơn giản để kiểm chứng một nghị quyết của chi bộ: hãy nhìn vào công việc sau cuộc họp. Nếu sau cuộc họp, mọi người vẫn làm việc như cũ, những vấn đề cũ vẫn tồn tại, những người yếu vẫn tiếp tục loay hoay một mình thì nghị quyết dù đầy đủ nội dung cũng chưa thực sự đi vào cuộc sống.
Từ nhận thức đó, Chi bộ Trường Mầm non Quảng Nguyên từng bước đổi mới cách sinh hoạt.
Những vấn đề phát sinh từ thực tiễn được đưa vào trao đổi. Việc gì khó thì phân công người phụ trách. Đảng viên có kinh nghiệm hỗ trợ người còn hạn chế. Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm trước tập thể về những nhiệm vụ quan trọng. Sau mỗi nhiệm vụ, việc kiểm tra không nhằm tìm người để phê bình, mà trước hết để xác định việc gì đã làm được, việc gì chưa làm được và cần tháo gỡ ở đâu. Tinh thần ấy được thể hiện bằng một cách làm xuyên suốt: “Đảng viên đi trước – giáo viên hỗ trợ giáo viên – bồi dưỡng gắn với nhu cầu thực tế – người thực hiện có người đồng hành.”
Đối với chuyển đổi số, Chi bộ không chỉ yêu cầu giáo viên “biết sử dụng công nghệ”, mà quan tâm đến từng bước tiến của mỗi người. Cô Phàn Thị Dung là một ví dụ, từ việc tự học, tự thực hành, cô dần sử dụng tốt hơn các công cụ công nghệ phục vụ công việc. Quan trọng hơn, sự tiến bộ của cô không dừng lại ở cá nhân. Cô trở thành người có thể hỗ trợ, chia sẻ với đồng nghiệp. Một người thay đổi tạo ra một sự thay đổi. Một nhóm người cùng thay đổi tạo ra một cách làm mới. Và khi cách làm mới được tổ chức Đảng định hướng, kiểm tra, động viên và nhân rộng, nó trở thành sức mạnh tập thể.
Hình ảnh: Cô giáo Phàn Thị Dung chủ động học, hỗ trợ chia sẻ với đồng nghiệp về ứng dụng CNTT
IV. NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU KHÔNG ĐỨNG NGOÀI KHÓ KHĂN
Làm công tác Đảng ở cơ sở, tôi càng hiểu rằng lời nói của người đứng đầu chỉ có sức thuyết phục khi đi cùng hành động. Nếu yêu cầu giáo viên đổi mới mà người quản lý ngại đổi mới, yêu cầu đảng viên nêu gương mà người đứng đầu không nêu gương thì rất khó tạo được sự đồng thuận. Vì vậy, tôi tự đặt ra cho mình một yêu cầu: việc khó không được đẩy xuống cho cấp dưới; nơi nào khó phải tìm đến; vấn đề gì thuộc trách nhiệm của người đứng đầu thì phải trực tiếp giải quyết. Ở trường có nhiều điểm trường, tôi dành thời gian đến với các điểm trường, lắng nghe giáo viên, quan sát việc chăm sóc, giáo dục trẻ và trao đổi với phụ huynh. Bởi chỉ khi trực tiếp đến cơ sở mới thấy hết những điều không thể hiện trên báo cáo. Một giáo viên có thể hoàn thành đủ hồ sơ nhưng vẫn đang gặp khó khăn trong tổ chức hoạt động.
Một trẻ có thể đi học đầy đủ nhưng vẫn chưa mạnh dạn giao tiếp bằng tiếng Việt. Một phụ huynh có thể đồng ý với chủ trương của nhà trường nhưng chưa thực sự hiểu vì sao cần phối hợp theo cách mới. Những điều đó đòi hỏi người cán bộ không chỉ “quản lý từ xa”, mà phải đi vào thực tế. Từ những việc ấy, tôi hiểu thêm một điều: nêu gương không phải là làm thay tất cả mọi người. Nêu gương là dám làm trước, dám nhận trách nhiệm trước và tạo niềm tin để người khác cùng làm.
Tinh thần ấy càng có ý nghĩa khi Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 24-NQ/TW ngày 22/8/2026 về phát huy tính tiên phong, gương mẫu, tinh thần đổi mới, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm của đội ngũ cán bộ, đảng viên trong kỷ nguyên mới. Nghị quyết đặt yêu cầu cao hơn đối với cán bộ, đảng viên: không chỉ nhận thức đúng mà phải biến nhận thức thành hành động, lấy sản phẩm, kết quả và hiệu quả thực tế làm thước đo.
Với tôi, tinh thần ấy không phải điều gì xa xôi. Nó bắt đầu từ việc người đứng đầu phải dám đi vào những nơi còn khó khăn, dám đối diện với những vấn đề chưa có lời giải và dám chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Khi giáo viên còn e ngại trước công nghệ, người quản lý không thể chỉ yêu cầu “phải đổi mới”; khi trẻ còn rụt rè vì rào cản ngôn ngữ, không thể chỉ yêu cầu trẻ “phải nói tiếng phổ thông”. Cần tìm một cách làm phù hợp hơn, kiên trì hơn và gần với thực tế hơn.
Đó cũng là cách tôi hiểu về tinh thần “dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm”: không phải làm điều lớn lao, mà là dám bắt đầu từ một vấn đề cụ thể của cơ sở và kiên trì tìm cách giải quyết đến cùng.
Hình ảnh: Cán bộ, giáo viên chung tay lao động, sửa sang và cải tạo cơ sở vật chất
V. TỪ MỘT CÔ GIÁO HỌC CÔNG NGHỆ ĐẾN SỨC MẠNH CỦA ĐỘI NGŨ
Câu chuyện của cô Phàn Thị Dung không phải là câu chuyện đặc biệt nếu nhìn riêng ở góc độ một giáo viên học công nghệ. Nhưng nếu nhìn dưới góc độ xây dựng Đảng, đó lại là một câu chuyện có ý nghĩa. Bởi một tổ chức Đảng mạnh không chỉ được đánh giá bằng số lượng đảng viên, mà bằng khả năng tạo ra sự chuyển biến trong đội ngũ và trong thực hiện nhiệm vụ chính trị. Từ yêu cầu thực tế, Chi bộ định hướng việc bồi dưỡng giáo viên theo hướng thiết thực hơn: người nào còn yếu thì được hỗ trợ; người nào có kinh nghiệm thì chia sẻ; người đã làm tốt thì trở thành hạt nhân lan tỏa. Năm học 2025- 2026 với vai trò là một Hiệu trưởng tôi đã nghiên cứu sang kiến kinh nghiệm “Một số giải pháp nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên trường mầm non vùng khó đáp ứng yêu cầu giáo dục trong kỷ nguyên số tại trường mầm non Quảng Nguyên” được UBND xã Quảng Nguyên công nhận tại Quyết định số: 435/QĐ UBND ngày 02/6/2026.
Giáo viên mạnh dạn tự tin ứng dụng công nghệ thông tin vào giảng dạy
Qua thực hiện các giải pháp, kết quả đánh giá cho thấy năng lực ứng dụng công nghệ thông tin và tổ chức hoạt động của đội ngũ có sự chuyển biến rõ rệt với kết quả cụ thể như sau:
Kỹ năng công nghệ thông tin, ứng dụng công nghệ: từ 13/36 đạt 36,11% lên 32/36 đạt 91,66%;
Năng lực tổ chức hoạt động giáo dục: từ 13/36 đạt 36,11% lên 32/36 đạt 91,66%;
Thiết kế học liệu điện tử và tần suất ứng dụng công nghệ: từ 11/36 đạt 30,55% lên 32/36 đạt 88,89%.
Những con số ấy không chỉ phản ánh kết quả chuyên môn. Đằng sau mỗi con số là một quá trình thay đổi về nhận thức, phương pháp và tinh thần trách nhiệm. Và đằng sau sự thay đổi ấy là cách Chi bộ lựa chọn vấn đề đúng, tổ chức thực hiện đúng và phát huy vai trò của từng đảng viên. Nghị quyết không chỉ để triển khai. Nghị quyết phải để hành động.
VI. KHI NGÔN NGỮ TRỞ THÀNH CẦU NỐI CỦA NIỀM TIN
Nếu câu chuyện của cô Dung là câu chuyện về vượt qua rào cản công nghệ, thì câu chuyện của tôi lại gắn với một rào cản khác là ngôn ngữ. Là người trực tiếp quản lý nhà trường, tôi nhiều lần chứng kiến những ánh mắt còn rụt rè của trẻ khi cô giáo nói tiếng phổ thông, có những trẻ biết điều mình muốn nói nhưng chưa đủ vốn tiếng Việt để diễn đạt. Tôi tự hỏi: Nếu muốn trẻ nói tiếng phổ thông tốt hơn, tại sao không bắt đầu bằng việc đến gần trẻ hơn? Từ suy nghĩ đó, trong giao tiếp với trẻ, tôi chủ động sử dụng ngôn ngữ quen thuộc của trẻ như một phương tiện hỗ trợ, tạo cầu nối từ tiếng nói hằng ngày của trẻ đến tiếng phổ thông. Không phải để thay thế tiếng Việt, mà để mở cánh cửa giúp trẻ đến với tiếng Việt.
Một từ được giải thích bằng điều trẻ đã biết. Một câu nói được bắt đầu từ ngôn ngữ trẻ quen thuộc. Một hoạt động được tổ chức gần với đời sống của trẻ.
Hình ảnh: Hoạt động thăm lớp, giao tiếp bằng tiếng dân tộc cùng trẻ tại điểm trường
Những điều ấy tưởng nhỏ nhưng có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn đối với một đứa trẻ vùng khó. Từ câu chuyện này, tôi càng hiểu rằng công tác Đảng ở cơ sở muốn có sức sống phải bắt đầu từ con người cụ thể và nhu cầu cụ thể của người dân. Không thể nói “gần dân” nếu không hiểu dân cần gì. Không thể nói “vì Nhân dân phục vụ” nếu cách làm chưa thực sự phù hợp với hoàn cảnh của Nhân dân. Và cũng không thể nói xây dựng Đảng nếu những vấn đề thiết thực của trẻ em, phụ huynh, giáo viên chưa được đưa vào các nhiệm vụ của tổ chức Đảng.
VII. ĐOÀN KẾT KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ NÉ TRÁNH KHUYẾT ĐIỂM
Trong một tập thể đông người, với nhiều điểm trường, nhiều hoàn cảnh và trình độ khác nhau, không thể tránh khỏi những lúc có ý kiến khác nhau, có người làm tốt, có người còn hạn chế. Nhưng đoàn kết không có nghĩa là không có khuyết điểm. Đoàn kết là cùng nhau nhìn thẳng vào khuyết điểm và cùng nhau sửa chữa. Chi bộ xác định phê bình và tự phê bình phải hướng đến mục tiêu giúp nhau tiến bộ. Đảng viên chưa tốt ở đâu thì phải có giải pháp hỗ trợ ở đó. Người đứng đầu cũng phải sẵn sàng tiếp nhận góp ý. Từ đó, sinh hoạt chi bộ không chỉ là nơi đánh giá nhiệm vụ đã làm, mà còn trở thành nơi tìm giải pháp cho những việc chưa làm tốt. Đó cũng là cách để xây dựng một tập thể mà trong đó mỗi người cảm nhận được rằng: Mình không bị bỏ lại một mình khi gặp khó khăn. Cũng từ đó, vai trò của đảng viên được thể hiện rõ hơn trong từng công việc cụ thể. Người giỏi hỗ trợ người chưa giỏi. Người trẻ hỗ trợ người lớn tuổi tiếp cận công nghệ. Người có kinh nghiệm chia sẻ phương pháp. Người đứng đầu đi trước. Những việc tưởng như riêng lẻ ấy dần tạo thành một văn hóa làm việc: cùng chịu trách nhiệm, cùng tiến bộ và cùng hướng về chất lượng phục vụ trẻ em, phụ huynh.
Hình ảnh: Sinh hoạt chi bộ thường kỳ
VIII. TỪ MỘT TRƯỜNG HỌC NHÌN RA SỨC MẠNH CỦA HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ Ở CƠ SỞ
Trường học chỉ là một đơn vị nhỏ trong hệ thống chính trị ở cơ sở. Nhưng chính ở những nơi nhỏ như vậy, sức mạnh của tổ chức Đảng được thể hiện rõ nhất. Một nghị quyết sát thực tế sẽ tạo ra một hành động đúng. Một đảng viên nêu gương sẽ tạo ra ảnh hưởng đến đồng nghiệp. Một tập thể đoàn kết sẽ tạo ra hiệu quả công việc. Một kết quả thiết thực sẽ tạo ra sự hài lòng và sự hài lòng lâu dài sẽ tạo thành niềm tin.
Nhìn từ câu chuyện của cô Phàn Thị Dung, tôi thấy rõ sức mạnh của sự nêu gương và tinh thần tự đổi mới.
Nhìn từ câu chuyện về việc hỗ trợ trẻ dân tộc thiểu số tiếp cận tiếng phổ thông, tôi thấy rõ hơn yêu cầu phải gần dân, hiểu dân và tìm cách làm phù hợp với dân.
Nhìn từ quá trình lãnh đạo của Chi bộ, tôi nhận ra rằng xây dựng Đảng không thể tách rời việc thực hiện nhiệm vụ chính trị.
Đảng lãnh đạo bằng nghị quyết, nhưng Nhân dân cảm nhận sự lãnh đạo của Đảng bằng những kết quả cụ thể trong cuộc sống. Đó có thể là một lớp học tốt hơn, một đứa trẻ mạnh dạn hơn, một giáo viên tiến bộ hơn, một phụ huynh tin tưởng hơn, một cán bộ, đảng viên trách nhiệm hơn. Những điều đó chính là biểu hiện gần gũi nhất của hiệu quả công tác xây dựng Đảng ở cơ sở.
IX. NIỀM TIN KHÔNG THỂ YÊU CẦU
Có một điều tôi ngày càng thấm thía trong công việc của mình đó: Niềm tin không thể yêu cầu. Niềm tin phải được xây dựng bằng hành động.
Không thể yêu cầu phụ huynh tin nhà trường chỉ bằng những cuộc họp; Không thể yêu cầu giáo viên tin người quản lý chỉ bằng những lời động viên; Không thể yêu cầu cán bộ, đảng viên tin vào nghị quyết nếu nghị quyết không giải quyết được những vấn đề thực tế mà niềm tin được hình thành từ những điều rất cụ thể như: Phụ huynh thấy con mình được chăm sóc tốt hơn, Trẻ đến trường ngoan hơn, Giáo viên cảm thấy mình được lắng nghe và được hỗ trợ. Đảng viên thấy trách nhiệm của mình có ý nghĩa. Tập thể thấy người đứng đầu không đứng ngoài những khó khăn của cơ sở. Khi những điều ấy được tích lũy từng ngày, niềm tin sẽ dần hình thành. Có thể hôm nay chỉ là một phụ huynh yên tâm gửi con. Ngày mai là một giáo viên chủ động nhận việc khó. Một ngày khác là một đảng viên tự nguyện giúp đồng nghiệp. Những điều nhỏ bé ấy chính là những hạt mầm của niềm tin.
X. TỪ MỘT CHI BỘ TRƯỜNG HỌC NHÌN RA PHƯƠNG THỨC LÃNH ĐẠO Ở CƠ SỞ
Từ câu chuyện của một chi bộ trường học, tôi nghĩ đến câu chuyện rộng hơn của tỉnhTuyên Quang. Một tỉnh miền núi muốn phát triển không thể chỉ trông chờ vào những chủ trương lớn. Sự phát triển phải bắt đầu từ từng cơ sở, từng địa bàn, từng cán bộ, đảng viên và từng người dân.
Chuyển đổi số cũng vậy. Đổi mới cũng vậy. Xây dựng Đảng cũng vậy. Không thể có một nền hành chính hiệu quả nếu cán bộ cơ sở chưa thay đổi cách làm. Không thể có giáo dục chất lượng nếu người thầy chưa thay đổi. Không thể có sự đồng thuận nếu người dân chưa được lắng nghe. Và không thể có niềm tin bền vững nếu những chủ trương đúng chưa được chuyển thành những kết quả mà người dân có thể nhìn thấy, cảm nhận và hưởng lợi.
Từ một cô giáo học công nghệ, một người cán bộ tìm cách đến gần trẻ bằng ngôn ngữ của trẻ, tôi càng tin rằng sức mạnh của Đảng được tạo nên từ hàng triệu hành động cụ thể của cán bộ, đảng viên ở cơ sở. Mỗi người làm tốt phần việc của mình chính là góp một phần vào sức mạnh chung. Mỗi chi bộ lãnh đạo tốt địa bàn, đơn vị của mình chính là góp một phần vào năng lực lãnh đạo của Đảng và mỗi kết quả làm cho cuộc sống của người dân tốt hơn chính là một viên gạch xây dựng niềm tin.
XI. KẾT LUẬN: TỪ NHỮNG HẠT MẦM NHỎ ĐẾN NIỀM TIN LỚN
Có những buổi chiều ở điểm trường, khi tiếng trẻ đã thưa dần, sân trường trở lại yên tĩnh, tôi thường nghĩ về những việc mình và đồng nghiệp đã làm. Một cô giáo người dân tộc Dao đã vượt qua sự e ngại để học công nghệ. Một đứa trẻ đã mạnh dạn hơn khi giao tiếp bằng tiếng phổ thông. Một giáo viên đã biết hỗ trợ đồng nghiệp. Một phụ huynh đã tin tưởng hơn vào nhà trường. Những việc ấy có thể rất nhỏ nếu đặt bên cạnh những mục tiêu lớn của đất nước. Nhưng xây dựng Đảng ở cơ sở vốn bắt đầu từ những việc làm như thế.
Một tổ chức Đảng mạnh không phải vì nói được những điều lớn lao, mà vì làm được những điều thiết thực. Một đảng viên tốt không chỉ là người hoàn thành nhiệm vụ của mình, mà còn là người có thể truyền cảm hứng và trách nhiệm cho những người xung quanh. Một người đứng đầu tốt không phải là người không có khó khăn, mà là người dám đứng trước khó khăn, nhận trách nhiệm và cùng tập thể tìm cách giải quyết và một nghị quyết tốt không phải là nghị quyết có nhiều câu chữ, mà là nghị quyết sau khi ban hành đã tạo ra những thay đổi tích cực trong thực tiễn.
Từ câu chuyện của cô Phàn Thị Dung đến câu chuyện của những đứa trẻ vùng khó; từ việc đổi mới phương pháp làm việc đến việc củng cố sự đồng thuận của phụ huynh; từ sinh hoạt chi bộ đến từng việc làm hằng ngày, tôi càng tin rằng: Xây dựng Đảng bắt đầu từ mỗi chi bộ; Sức mạnh của Đảng bắt đầu từ mỗi cán bộ, đảng viên; Và niềm tin của Nhân dân bắt đầu từ những việc làm cụ thể.
Ở Trường Mầm non Quảng Nguyên, chúng tôi vẫn đang tiếp tục hành trình ấy. Có thể phía trước còn nhiều khó khăn. Có thể cơ sở vật chất còn thiếu. Có thể khoảng cách giữa các điểm trường vẫn còn. Có thể đội ngũ vẫn còn những người cần được hỗ trợ. Nhưng nếu mỗi cán bộ, đảng viên cùng nhìn về một hướng; nếu người đứng đầu dám đi trước; nếu người có khả năng biết chia sẻ; nếu mỗi nghị quyết đều hướng đến một việc cụ thể và mỗi việc làm đều hướng đến lợi ích của trẻ em, của phụ huynh, của Nhân dân, thì những hạt mầm nhỏ bé hôm nay sẽ có ngày trở thành những cây xanh của niềm tin.
Từ một chi bộ cơ sở đến niềm tin Nhân dân – đó không phải là một khoảng cách xa mà đó là con đường được tạo nên từ những bước chân rất cụ thể: Nghị quyết đúng – hành động thật – kết quả cụ thể – Nhân dân đồng thuận – niềm tin được củng cố.
Tôi tin rằng, khi mỗi chi bộ ở mỗi bản làng, mỗi cơ quan, trường học, đơn vị của tỉnh Tuyên Quang đều làm tốt điều đó, sức mạnh của Đảng sẽ được bồi đắp từ cơ sở; niềm tin của Nhân dân sẽ trở thành nền tảng vững chắc để tỉnh Tuyên Quang vươn lên, phát triển nhanh và bền vững trong chặng đường mới.
Bởi cuối cùng, giá trị của công tác xây dựng Đảng không chỉ được đo bằng những gì chúng ta nói, mà bằng những gì Nhân dân nhìn thấy, cảm nhận và tin tưởng.